Không ít gia đình hiện nay rơi vào cảnh thu nhập mỗi tháng không hề thấp nhưng cuối cùng vẫn chẳng để dành được bao nhiêu. Áp lực cơm áo, những khoản chi phát sinh cùng thói quen mua sắm theo cảm xúc khiến chuyện tiền bạc trở thành nguyên nhân dễ gây căng thẳng trong hôn nhân.
VỢ CHI TIÊU “THẢ GA”, CHỒNG THẤP THỎM LO TƯƠNG LAI
Câu chuyện của một người chồng than phiền vợ tiêu xài quá tay dù tổng thu nhập hai vợ chồng gần 30 triệu đồng/tháng cũng phản ánh phần nào nỗi lo tài chính của nhiều cặp vợ chồng trẻ hiện nay.
“Vợ nhà lính nhưng tính nhà quan, tiêu xài quá hoang phí…?
Chào mọi người, em xin phép chia sẻ câu chuyện của em ạ. Em làm lương khoảng 20 triệu đồng/tháng còn vợ em thì là 8 triệu đồng/tháng. Tổng thu nhập của vợ chồng em một tháng là đâu đó gần 30 triệu đồng.
Tụi em may mắn ở chỗ là em đã có nhà ở thành phố (căn nhà này của bà nội em mua, khi bà mất thì bà viết di chúc để lại cho em căn nhà này), tuy nhà cũng không to nhưng thôi có chỗ chui ra chui vào, che mưa che nắng là tốt rồi.
Mỗi tháng khi em nhận 20 triệu đồng thì em trích 5 triệu đồng ra, em gửi bố mẹ em 2,5 triệu đồng và bố mẹ vợ 2,5 triệu đồng, hoặc gom gom thành một khoản xong đưa một thể. Còn 15 triệu đồng thì em đưa vợ 12 triệu đồng, em giữ 3 triệu đồng thôi để xăng xe, điện thoại, ăn uống giao lưu (tháng nào mà có phát sinh đám cưới hay gì đấy thì em mới xin thêm, còn lại thì hầu như là em chỉ giữ đúng 3 triệu đồng). Nghĩa là vợ em giữ 12 triệu đồng em đưa cộng với 8 triệu đồng tiền lương của vợ nữa là 20 triệu đồng.
Vợ em tiêu xài khá hoang phí. Nhiều người bảo em đàn ông thì đừng nên sống tính toán quá, sống thoáng lên, nhưng sống thoáng với sống tiêu xài hoang phí nó khác nhau chứ mọi người nhỉ.
Đơn cử như quần áo đi, một tháng vợ em đặt rất nhiều, mà khổ nỗi có những cái mặc đúng một lần xong lại vứt xó vào kho, thậm chí có những cái chưa mặc luôn, mở ra còn nguyên tem mác. Rồi hay đặt ba cái đồ linh tinh, ví dụ như máy tập thể dục mà đi làm suốt có ai có thời gian đụng đến để mà tập đâu, cái bộ nhảy dây mà không có dây ấy, cũng còn nguyên tem mác nên mua xong cũng không có tác dụng gì.
Trước còn bị bạn bè dụ dỗ đầu tư chứng khoán gì đấy rồi cũng lỗ, không biết chơi mà cứ nghe lời bạn dụ rồi cũng chỉ lấy lý do là muốn có thêm thu nhập này kia...
Mà em khuyên thì cứ bảo em là sống tính toán rồi không thương gia đình. Nếu cứ sống kiểu này, lỡ không may mốt có bệnh cái hay có việc gì cần đến tiền thì thật sự lúc đó khổ, hoặc tương lai còn con cái nữa?
Bản thân em một tháng chỉ xài trong giới hạn 3 triệu đồng đó, có khi xài không hết. Quần áo thì em cũng ít khi mua lắm, có khi 3 - 6 tháng mới một bộ, nói chung cũng đủ dùng không đến mức thiếu thốn, cần thì mua. Nhưng vợ em hoang phí quá!
Em cũng không biết phải làm thế nào, nói thì thành giận dỗi, cãi nhau, bảo em tính toán, không đưa tiền cho vợ, không yêu thương vợ mà không nói thì lại cứ tiêu như vậy”.
Dưới phần chia sẻ, có người kể rằng bản thân từng rơi vào hoàn cảnh tương tự, khi vợ gần 40 tuổi nhưng tháng nào cũng trong cảnh hết tiền vì liên tục đặt đồ ăn, mua quần áo và những món không thực sự cần thiết.
“Vợ tôi gần 40 tuổi mà vẫn luôn trong tình trạng hết tháng hết tiền, cũng vì suốt ngày đặt đồ ăn uống, mua sắm. Vì vậy chi tiêu góp chung, còn lại tiền ai người nấy giữ thôi. Họ không biết chi tiêu thì không nên giao tài chính. Người nào kiểm soát được thì cầm. Thế thôi!”.
Một số ý kiến thẳng thắn cho rằng trong gia đình, ai có khả năng quản lý tài chính tốt hơn thì nên là người giữ tiền.
“Nếu không biết quản lý tài chính thì không nên cầm tiền. Tôi là phụ nữ nhưng tôi vẫn nói như vậy. Người ta nói rất nhiều rồi. Kiếm tiền không khó bằng giữ tiền. Tính cách từng người đó”.
Ở chiều ngược lại, cũng có những bình luận mang tính người đi trước. Nhiều chị em thừa nhận bản thân từng trải qua giai đoạn thích mua sắm, chạy theo các món đồ theo trào lưu rồi dần dần tự thấy chán.
“Khó cấm lắm bác ạ, mình là con gái cũng đã qua thời đó. Tuy nhiên cứ kiên nhẫn thêm chút nữa, sắm vớ vẩn chán sau này mỗi tuần mình có hẳn KPI đi quăng bớt đồ cho rộng nhà. Giờ mình cũng chẳng thèm mua sắm gì nữa, bác cứ yên tâm nha”.
Bên cạnh những lời khuyên siết chặt tài chính, có người cho rằng điều quan trọng nhất vẫn là sự minh bạch và đối thoại giữa vợ chồng. Thay vì tranh cãi ai đúng ai sai, cả hai nên cùng ngồi lại để lập kế hoạch chi tiêu cụ thể gồm tiền sinh hoạt, tiền tiết kiệm, khoản dự phòng và mục tiêu dài hạn cho gia đình.
“Tôi nghĩ hai vợ chồng nên ngồi lại nói chuyện với nhau bạn à. Biết đâu vợ bạn cũng có để dành khoản tiết kiệm mà không nói. Cứ ngồi lại nói chuyện vạch ra kế hoạch chi tiêu rõ ràng một lần.
Ví dụ nhận lương đầu tháng trích trước ra tiền ăn, tiền mua sắm gạo, mắm, tiền điện nước, còn lại bao nhiêu trích trước một khoản tiết kiệm cố định nhét heo. Phần còn lại chi tiêu dè chừng.
Vợ chồng nên rõ ràng với nhau chuyện tiền bạc mới lâu dài được và đặc biệt ai giữ tài chính cũng nên minh bạch để nửa kia yên tâm hơn. Như tôi nè, chồng lương có hơn 21 triệu đồng mà mỗi tháng tự nguyện chuyển tôi 20 triệu đồng. Phần đó là phần tôi tiết kiệm chung cho hai vợ chồng, còn tiền tôi làm ra là lo cho gia đình ăn uống, mua sắm và học phí cho 2 đứa con.
Tôi minh bạch rõ ràng nên chồng cũng yên tâm và hàng tháng lĩnh lương xong chuyển cho tôi chứ tôi không có hỏi và đặc biệt khi nào chồng cần tiền nói thì mình đưa ngay chứ không vặn hỏi”.
Ngoài ra, có người cũng chia sẻ kinh nghiệm phân chia tài chính theo hướng rõ ràng hơn, chẳng hạn trích trước một khoản cố định để tiết kiệm rồi mới tính đến chi tiêu hàng tháng.
“Vợ không biết tính toán chi tiêu, không biết tiết kiệm lo cho tương lai thì bàn bạc với vợ đổi sang để chồng tạo một tài khoản tiết kiệm, mỗi tháng chồng trích ra 10 triệu đồng tiết kiệm, còn lại 2 triệu đồng đưa vợ và 8 triệu đồng tiền lương của vợ để tiêu.
Tài khoản nên minh bạch với vợ, báo cáo số dư mỗi tháng. Bảo vợ là tiền tiết kiệm sinh con, xây nhà, sửa nhà, mua xe hơi. Bạn nên có kế hoạch dài hạn và đặt mục tiêu rõ ràng. Không thể nào làm bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu vậy được.
Tiền biếu bố mẹ hai bên nếu bố mẹ khó khăn thì biếu, không khó khăn và bố mẹ có thu nhập thì xin tạm ngưng để cho kế hoạch tương lai, bố mẹ thì sau này già báo hiếu sau hoặc khi bố mẹ ốm đau thì biếu sau. Đừng đặt gánh nặng lên vai mình như vậy”.
AI GIỮ TIỀN TRONG GIA ĐÌNH?
Trong nhiều gia đình Việt, quan niệm “đàn ông làm ra tiền, đàn bà giữ tiền” từ lâu đã trở thành một nếp quen phổ biến. Người vợ thường được xem là tay hòm chìa khóa, phụ trách các khoản chi tiêu hàng ngày như ăn uống, học phí, điện nước hay mua sắm trong nhà.
Tuy nhiên, cùng với sự thay đổi vai trò kinh tế giữa vợ và chồng, câu chuyện ai nên giữ tiền trong gia đình ngày càng trở thành chủ đề gây nhiều tranh luận.
Nhiều chuyên gia cho rằng việc ai giữ tiền không nên phụ thuộc vào giới tính mà phụ thuộc vào khả năng quản lý tài chính của từng người.
Trong đó, người có khả năng phân bổ chi tiêu hợp lý, biết tiết kiệm và có kế hoạch lâu dài thì nên là người quản lý tài chính trong gia đình. Điều quan trọng không nằm ở việc vợ hay chồng cầm tiền, mà là cách cả hai cùng hướng tới sự ổn định tài chính chung.
Trong bối cảnh hiện đại, mô hình một người giữ toàn bộ tiền cũng dần thay đổi. Nhiều gia đình lựa chọn cách chia tài chính thành quỹ chung và quỹ riêng để vừa đảm bảo trách nhiệm chung, vừa giữ sự chủ động cá nhân.
Không ít cặp vợ chồng thống nhất trích trước tiền tiết kiệm, tiền sinh hoạt rồi phần còn lại mỗi người tự quản lý để hạn chế mâu thuẫn liên quan đến chi tiêu cá nhân.
Các chuyên gia tài chính cho rằng minh bạch là yếu tố quan trọng nhất trong quản lý tiền bạc gia đình. Dù vợ hay chồng giữ tiền, việc công khai các khoản thu chi, thống nhất mục tiêu tiết kiệm và trao đổi thường xuyên vẫn là điều cần thiết để tránh cảm giác bị kiểm soát hoặc mất niềm tin trong hôn nhân.
