Nếu tưởng chỉ cần món ăn dồi dào dưỡng chất đã đủ để cơ thể khỏe mạnh thì chỉ gần đúng. Món ăn bổ dưỡng đồng thời phải ngon miệng.
Bằng chứng điển hình chính là “hội chứng ngược đời” (paradox syndrom). Theo kết quả nghiên cứu của Giáo sư Renault ở Bordeaux, địa danh nổi tiếng về rượu vang, ông giáo sư này khi so sánh hai nhóm đối chứng bao gồm
- Nhóm I: Ăn uống đúng điệu kiêng khem từng ly, nghĩa là vừa cân đong từng mg đồng thời kiêng muối, kiêng đường, kiêng gần hết
- Nhóm II: Ăn uống đúng điệu dân Bordeaux, nghĩa là có rượu vang, jambon, phô-mai lại thêm tiếng cười giòn trong mỗi bữa ăn.
Ông đã quả quyết là nhóm I có tỷ lệ bệnh tim mạch cao gấp 3 lần nhóm II! Theo Renault, tình trạng thoải mái trong bữa ăn, cảm giác hài lòng vì ngon miệng sau bữa ăn thậm chí quan trọng hơn thành phần dưỡng chất trong khẩu phần!
Thực trạng được Renault phát hiện sau đó đã được xác minh nhờ thầy thuốc hiểu rõ hơn về endorphine, nội tiết tố được tuyến yên phóng thích khi gia chủ hài lòng. Nhờ tác chất này mà gia chủ có giấc ngủ yên bình với cảm giác lạc quan yêu người yêu đời mỗi khi thức dậy. Hàm lượng endorphine tăng thấy rõ sau bữa ăn thoải mái, cho dù không cần cao lương mỹ vị. Ngược lại, dopamine, hoạt chất khiến gia chủ dễ cáu, khiến dòng máu trở nên đậm đặc, khiến tăng nhịp tim và huyết áp, chiếm thế thượng phong ở người ăn quá nhanh, ăn chỉ để no, vừa ăn vừa làm việc, và nhất là khi ăn món dở ẹc!

Đi xa hơn nữa, các nhà nghiên cứu ở đại học Essen, CHLB Đức, đã chứng minh là ngay cả với một bữa ăn không nhiều chất đạm, lượng tryptophan đưa vào cơ thể vẫn ở mức tối ưu nếu thực khách cảm thấy bữa ăn “đáng tiền”. Nhờ tryptophan mà cơ thể tổng hợp serotonin, chất giúp cơ thể tắt đèn đi ngủ thật sâu. Tác dụng này thậm chí được ghi nhận nếu thực khách tuy ăn chẳng bao nhiêu nhưng có người cùng bàn tri kỷ theo kiểu Bá Nha gặp được Tử Kỳ. Điều đó cho thấy dẫn truyền trên trục thần kinh – nội tiết – biến dưỡng chịu ảnh hưởng của cảm giác ngon miệng đến thế nào!
Tiếng Việt nghe qua đơn giản mà thâm thúy. Bằng chứng là câu hỏi thăm “ngon không?” khi đãi khách. Muốn “ăn ít no dai” phải ngon vì ngon miệng mới mong ngon trớn. Đủ trớn mới mong lên hết dốc. Chọn bạn mà chơi, chọn mặt gửi vàng, chọn món ăn thức uống để bảo vệ sức khỏe cũng thế mà thôi. Muốn ăn cho khỏe dễ gì quanh năm chỉ ăn có mấy ngày? Lựa được món tuy đủ dưỡng chất nhưng khẩu vị quái dị làm sao nuốt nổi năm này qua tháng khác?
