"NHNN lựa chọn cách thức đứng ra bảo
lãnh cho NHTM, ôm hết nợ xấu để hệ thống NHTM không đổ vỡ, lùi thời hạn
giải quyết câu chuyên nợ xấu trong vòng 5 năm. Điều này cũng phù hợp với
chủ trương được Chính phủ Việt Nam tuyên bố nhiều lần, Việt Nam sẽ
không để cho một ngân hàng nào phá sản" - ý kiến của chuyên gia kinh tế
Bùi Kiến Thành.
PV:-
Ngày 9/7 vừa qua, Công ty Quản lý tài sản của các tổ chức tín dụng Việt
Nam (VAMC) đã đi vào hoạt động theo Nghị định 53 của Chính phủ. Liệu
ông có thể giúp dư luận hiểu rõ hơn về thực chất của việc thành lập công
ty này?
Ông Bùi Kiến Thành: -Cả
hệ thống Ngân hàng Thương mại (NHTM) đang có lượng nợ xấu khổng lồ.
Thông thường, ở các nước, số nợ xấu thể hiện khoảng 1% trên tổng dư nợ
đã bị coi là nhiều, đến 2% là báo động, 3% là trường hợp ngoại lệ.
Trong
khi đó, tại Việt Nam, khi phát biểu về nợ xấu của hệ thống NHTM, Thống
đốc Ngân hàng Nhà nước khi thì nói là 10%, khi 8%, khi thì 6,8%, có
những NHTM có số nợ xấu, nợ khó đòi lên tới 40-50% tổng dư nợ do các
lãnh đạo ngân hàng cho vay với nhau. Nói chung, số ngân hàng có nợ xấu
vượt qua vốn điều lệ không ít.
Phải làm như thế nào với những ngân hàng như thế?
Tháng
01/2013, Ngân hàng Nhà nước (NHNN) ra Thông tư 02 buộc NHTM thông
thoáng, trung thực sắp xếp các khoản nợ xấu, nợ khó đòi và khai báo vào
ngày 30/6/2013. Nhưng các NHTM đã vận động hoãn thời hạn công khai nợ
xấu sang tháng 06/2014 bởi nếu phải công bố con số đó thì có thể sẽ phải
tuyên bố phá sản ngay.
Trước
tình hình như vậy, Chính phủ ra quyết định thành lập VAMC, một hoạt động
của VAMC là mua nợ xấu của các ngân hàng. Phương thức chính là trả bằng
tín phiếu của NHNN không lãi suất trong thời hạn 5 năm.
Mỗi năm
NHTM phải trích lập dự phòng 20%, theo đó, trong 5 năm sẽ trả được hết
nợ xấu. NHTM có thể mang tín phiếu tới NHNN để vay tái cấp vốn, với điều
kiện phải trích lập dự phòng 20% mỗi năm (trong 5 năm sẽ trả hết nợ).
Bằng cách ôm hết nợ xấu của các NHTM, NHNN giúp làm sạch báo cáo tài
chính, tạo thanh khoản để các NHTM trở lại hoạt động bình thường.
Như
vậy, có thể hiểu, thay vì làm sạch hệ thống NHTM, loại bỏ những ngân
hàng kinh doanh yếu kém, bê bết ngay, NHNN đã đẩy lại vấn đề để giải
quyết trong 5 năm.
PV: -Thưa
ông, trong hoàn cảnh của Việt Nam hiện nay, liệu còn cách nào khác, tốt
hơn, để xử lý vấn đề nợ xấu của hệ thống NHTM không?
Ông Bùi Kiến Thành:-Ở
Việt Nam, hoạt động cho vay nợ tuyệt đại đa số có tài sản thế chấp, khi
giải chấp có thể bán tài sản, thu hồi nợ. Có nghĩa là, người ta có thể
mang bán đấu giá nợ xấu theo phương thức thuận mua vừa bán, nói nợ xấu ở
Việt Nam không phải xấu 100% là vậy.
Tuy nhiên, phương thức xử lý này lại vấp phải hai cái khó như sau:
-
NHTM không muốn bán tài sản thế chấp vì bị ép giá. Nếu bán với giá rẻ,
NHTM sẽ phá sản do số tài sản thu hồi không đảm bảo được tính thanh
khoản. Trong khi đó, nếu không xử lý được số nợ xấu, ngân hàng sẽ không
thể hoạt động được và chắc chắn sẽ phá sản.
-
NHNN có thể mua nợ xấu và giải quyết thay các NHTM nhưng hai bên không
định giá được. Vì thế, nên NHNN mới mua nợ xấu theo giá trị ghi sổ và
trả bằng tín phiếu. Người ta phản đối, tại sao mua cam thối mà trả bằng
tiền cam tươi? Thực chất, vẫn có những phương cách khác để xử lý nhưng
uyển chuyển chừng nào thì khả năng tiêu cực nhiều chừng ấy.
Tóm
lại, NHNN lựa chọn cách thức đứng ra bảo lãnh cho NHTM, ôm hết nợ xấu
để hệ thống NHTM không đổ vỡ, lùi thời hạn giải quyết câu chuyên nợ xấu
trong vòng 5 năm. Điều này cũng phù hợp với chủ trương được Chính phủ
Việt Nam tuyên bố nhiều lần, Việt Nam sẽ không để cho một ngân hàng nào
phá sản.
PV:-
Phải lý giải chủ trương “không để một ngân hàng nào phá sản” của Việt
Nam như thế nào? Đó có phải là cách làm theo thông lệ quốc tế không,
thưa ông?
Ông Bùi Kiến Thành:-
Ở các nước khác, Ngân hàng nào làm việc sai quy định, tự tạo ra nợ xấu
và không có khả năng thanh toán được số nợ xấu ấy sẽ phải tuyên bố phá
sản. FDIC (Công ty Liên Bang bảo hiểm tài khoản ngân hàng) và Những
người có liên quan tới ngân hàng yếu kém sẽ phải tự chịu trách nhiệm.
Ví
dụ, biết luật chỉ bảo hiểm cho tài khoản trong ngân hàng X là 50 triệu
đồng, nếu gửi nhiều hơn thì người chủ tài khoản đó phải tự chịu thiệt
hại nếu ngân hàng phá sản. Bản thân người gửi tiền phải tự nghiên cứu,
chọn lựa ngân hàng để gửi tiền, lãi suất cao thì rủi ro lớn, không nên
chạy theo lãi suất cao mà quên đi cái rủi ro không được bảo hiểm tiền
gửi.
Câu chuyện ở Việt Nam thì không
đơn giản như vậy. Theo công bố của Ngân hàng Nhà nước, Việt Nam hiện có
49 ngân hàng cổ phần, trong đó 10 ngân hàng hoạt động tương đối tốt, 5
ngân hàng hoạt động khá, còn lại 34 ngân hàng được xếp vào nhóm hoạt
động yếu kém.
Bảo hiểm cho mỗi tài khoản trong
trường hợp ngân hàng phá sản là 50 triệu đồng. Nếu gửi 5 tỷ hay 50 tỷ
đồng, thậm chí nhiều hơn, công ty bảo hiểm hoạt động ngân hàng chỉ chi
trả số tiền được bảo hiểm là 50 triệu đồng, còn lại chủ tài khoản mất
trắng.
Có thể suy luận rằng, trước khi một ngân hàng nào tuyên bố
phá sản, người dân sẽ ùn ùn kéo tới để rút tiền ra. Những người lãnh
đạo không muốn để xảy ra và phải giải quyết tình huống đó. Việt Nam đang
mua thời gian để sắp xếp lại hệ thống NHTM bởi, nếu mạnh tay quá thì sẽ
đổ vỡ.
PV: -Là một chuyên gia về tài chính ngân hàng, ông có tư vấn gì cho lãnh đạo NHNN và Chính phủ Việt Nam không, thưa ông?
Ông Bùi Kiến Thành: -Giờ
NHNN đang tạo điều kiện cho các ngân hàng xấu tiếp tục xấu trên lưng
của mình. Các NHTM hoạt động yếu kém đang được tiếp tế tiền để cho vay,
cũng không có quy định gì trong nghị định về VAMC nói rõ ngân hàng
thương mại nhận tiền vay tái cấp vốn bắt buộc phải làm gì và không được
làm gì.
Không có gì đảm bảo các ngân
hàng không tiếp tục vi phạm pháp luật như tiếp tục cho các cổ đông lớn
vay, đầu tư vào các lĩnh vực tạo thêm nợ xấu ví dụ như bất động sản hay
chứng khoán... nếu anh cảnh sát là NHNN không hoạt động hiệu quả.
Trách
nhiệm của NHNN là phải thực hiện quyền thanh tra, thẩm tra của mình. Từ
mấy năm nay, NHNN làm việc đó như thế nào mà để xảy ra bao nhiêu những
nợ xấu, bây giờ phải nhìn nhận và sửa đổi ngay đi.
Đồng
thời, NHNN phải thực hiện quyết liệt việc tái cơ cấu lại hệ thống ngân
hàng, đã có chủ trương từ 2 năm nay. Bước đầu tiên đã phân loại được 15
ngân hàng tốt, và 9 ngân hàng kém tệ hại (trong nhóm 34 ngân hàng yếu
kém), giờ phải tính cách xử lý các ngân hàng kém tệ hại đó đi.
NHNN
hãy thông tin thông thoáng cho nhân dân biết, ngân hàng nào đang hoạt
động hiệu quả , ngân hàng nào lợi dụng giấy phép ngân hàng để cho nhau
vay. Người dân sẽ biết và chuyển tiết kiệm sang những ngân hàng hoạt
động tốt hơn. Rồi sau đó, NHNN khoanh vùng, cách ly, tỉa từng cái, từng
cái một.
Với 25 ngân hàng còn lại,
NHNN theo dõi, sắp xếp, ngân hàng nào tốt thì giúp thêm để hoạt động tốt
hơn, ngân hàng nào kém thì tính phương án sáp nhập, hoặc cho phá sản.
Làm sao để số ngân hàng thương mại co lại từ 49 như hiện nay, còn thành
20 hay 15 ngân hàng nhưng đều là những ngân hàng hoạt động tương đối
tốt.
NHTM và NHNN thật sự hợp tác
với nhau để tạo ra một hệ thống ngân hàng hoạt động đúng chuẩn. Đội ngũ
lãnh đạo hiện nay cũng phải sửa đổi phương thức làm việc, đồng thời phải
tìm ra người đủ tầm và đủ tâm để quyết tâm thay đổi căn bản hệ thống
ngân hàng.
Nếu NHNN tiếp tục không
làm hết chức năng nhiệm vụ dẫn tới đổ vỡ hệ thống ngân hàng thì NHNN và
cao hơn nữa là Chính phủ phải chịu trách nhiệm trước đất nước, trước
nhân dân và trước lịch sử. Vì vậy, những chuyện chưa làm được trong mười
mấy năm nay thì trong 5 năm sắp tới phải cố làm cho bằng được.
Theo Hồng Hạnh
Đất việt