
Năm 2012 toàn ngành xi măng có công suất thiết kế khoảng 70 triệu tấn, sản lượng dự kiến đạt 60 - 62 triệu tấn. Trong khi đó, nhu cầu tiêu thụ nội địa dự kiến khoảng 47 - 48 triệu tấn, xuất khẩu 7 - 8 triệu tấn.
Gồng mình tiết giảm hàng loạt chi phí
Như vậy, số lượng thừa trong năm nay vẫn còn khoảng 6 triệu tấn theo quy hoạch phát triển ngành xi măng giai đoạn 2011-2020 và định hướng đến năm 2030 được xây dựng trên nhu cầu tăng trưởng 10-15%/năm thời điểm 2006-2010.
Đặc biệt, khi BĐS đóng băng, sức mua của thị trường giảm là đòn mạnh giáng vào ngành xi măng đang trên đà mở rộng năng lực sản xuất. Theo đó, các TCty, tập đoàn kinh tế được khuyến khích phát triển theo hướng đa ngành đã đầu tư xây dựng nhiều nhà máy sản xuất xi măng. Các địa phương có đá vôi cũng ồ ạt cấp phép xây dựng nhà máy xi măng. Với công suất thiết kế 70 triệu tấn nhưng lại có hơn 100 DN sản xuất phân bổ trên cả nước, ngành xi măng đang gặp nhiều khó khăn bởi chi phí đầu vào tăng mạnh như: xăng dầu tăng 32 - 43%; điện tăng 15,28 - 19%; vỏ bao tăng 25% và than - nguồn năng lượng chính sử dụng trong ngành xi măng tăng gần 90%. Nhưng không một DN nào dám nghĩ đến việc tăng giá bán và phải chấp nhận đưa ra nhiều hình thức tiết kiệm triệt để chi phí sản xuất, chi phí bán hàng, các hình thức khuyến mãi hỗ trợ sau bán hàng để giữ khách hàng và giảm tồn kho hàng hóa đến mức hợp lý.
Cơ cấu lại danh mục nợ
Theo dự báo, năm 2012 toàn ngành thừa ít nhất 6 triệu tấn xi măng. |
Việc rà soát lại quy hoạch phát triển ngành xi măng cho phù hợp với nhu cầu trong những năm tới là cần thiết. Bộ xây dựng cần sớm quán triệt quy hoạch để các chủ đầu tư, chính quyền các địa phương nắm được quy hoạch và quyết tâm thực hiện. Bộ cần phải kịp thời điều chỉnh ngay các dự án không phù hợp hoặc các chủ đầu tư không có năng lực triển khai dự án.
Dự báo tình hình thừa xi măng sẽ tiếp tục xảy ra trong những năm tới, với các nhà máy đang xây dựng đến năm 2014 công suất sẽ lên đến 80 triệu tấn xi măng/năm. Nếu không có giải pháp quyết liệt như kích cầu tiêu thụ xi măng, rà soát lại quy hoạch đầu tư phát triển xi măng theo hướng giảm, hoặc phải giãn một số dự án. Nếu không giải quyết triệt để thì sẽ có rất nhiều DN rơi vào tình trạng phá sản.
Theo Diễm Hương
DDDN
