Cụ thể, mạnh dạn hạ lãi suất huy động và lãi suất cơ bản xuống 1%/năm so với lãi suất quy định hiện tại. Cơ sở để giảm lãi suất đã khó rõ ràng bởi lạm phát đang được kiểm soát chặt chẽ và có xu hướng giảm dưới mức 8%. Như vậy chênh lệch giữa lãi suất tiền gửi và lạm phát gần như không còn. Nguy cơ tiền gửi được rút khỏi ngân hàng để chuyển sang các kênh đầu tư khác là rất thấp, bởi vì các đầu cơ như vàng, bất động sản, chứng khoán đang “đóng băng” khó sinh lời thậm chí thua lỗ. Mặc dù lãi suất ngân hàng đã giảm 5%/năm từ đầu nhưng tổng số dư tiền gửi tại các tổ chức tín dụng vẫn tăng đều mỗi tháng và nay mức tăng khoảng 15% so với đầu năm. Điều này chứng tỏ việc gửi tiền tại ngân hàng vẫn là sự lựa chọn hàng đầu và chắc ăn của người dân.
Trước
thông tin Chính phủ họp bàn việc giảm lãi suất, áp trần vay lãi, nhiều
doanh nghiệp khấp khởi mừng thầm nhưng tỏ ra nghi ngại. Giảm lãi suất
cho vay cũng có nghĩa là giảm lợi nhuận nên chẳng còn ngân hàng nào mặn
mà. Đáng lẽ Ngân hàng Nhà nước phải áp trần lãi suất cho vay từ lâu rồi,
vì chỉ cần khống chế lãi vay ở mức 15%/năm, thì các ngân hàng buộc phải
hạ lãi suất huy động bằng cách giảm theo từng nấc. Có vậy, hàng tồn kho
mới được giải phóng, hàng hóa làm ra đủ sức cạnh tranh và xuất khẩu.
Một
chuyên gia ngân hàng nhận định giảm lãi vay là cách cứu doanh nghiệp
tốt nhất, song tình trạng lách trần, “đi đêm” lãi suất có thể tiếp diễn
và phức tạp hơn. Chính vì sợ ăn vào lợi nhuận cho nên ngân hàng khó chấp
nhận, e ngại giảm lãi suất. Nhất là việc cào bằng lãi suất cho vay với
mọi đối tượng rất dễ làm tăng rủi ro cho ngân hàng.
Theo Đan Thanh
ANTĐ
