Do tỷ lệ nợ xấu bằng tổng nợ xấu chia cho tổng dư nợ, cho
nên nếu bất cứ con số nào trong 2 con số ấy không chính xác thì kết quả
sẽ đáng ngờ.
Hãy cứ coi tổng dư nợ bất động sản là 230 nghìn tỷ, và nợ xấu 5,39%, thì
nợ xấu bất động sản chỉ cỡ 12,4 nghìn tỷ đồng (bằng khoảng 1/3 của gói
30 nghìn tỷ cho vay mua nhà ở giá rẻ). Còn nếu tính theo tỷ lệ 33% của
Ủy ban Giám sát tài chính quốc gia, thì nợ xấu lên đến khoảng 76 nghìn
tỷ đồng (khoảng hơn gấp đôi gói 30 nghìn tỷ đó). Có lẽ con số của Ủy ban
Giám sát tài chính quốc gia sát thực tế hơn.

Đáng nói ở đây là trong gói hỗ trợ, nhiều người gọi là “cứu trợ”, 30
nghìn tỷ trên, thì 30%, tức là 9 nghìn tỷ, dành cho các doanh nghiệp bất
động sản. Đến nay theo Bộ Xây dựng mới có 30 dự án được đề xuất để vay
từ gói này.
Nếu đúng là nợ xấu bất động sản chỉ khoảng 12 nghìn tỷ, thì vấn đề quá
dễ để giải quyết. Và với sự hỗ trợ tín dụng lãi suất thấp cỡ 9 nghìn tỷ
cho phát triển nhà ở xã hội và nhà giá rẻ, thì rất có thể được các doanh
nghiệp bất động sản “biến báo” để làm sạch chuyện nợ xấu trong vài
tháng trời. Liệu đây có phải là một động lực ở đằng sau chính sách gói
hỗ trợ 30 nghìn tỷ hay không? Liệu có chuyện các nhóm lợi ích có vai trò
trong chính sách gói hỗ trợ này? Thanh tra Nhà nước chắc cũng khó trả
lời các câu hỏi đó. Tuy nhiên, lần qua dữ liệu, tìm hiểu các mối quan hệ
thì việc trả lời cũng chẳng đến nỗi khó. Vấn đề là có muốn làm không mà
thôi. Nhưng có thể khẳng định gói cứu trợ 30 nghìn tỷ không cứu được
thị trường bất động sản. Thị trường này đã quá méo mó bởi hoạt động đầu
cơ và chỉ có thể trở lại bình thường nếu giá nhà đất trở về đúng giá trị
kinh tế của nó và nhiều đại gia bất động sản phải rút lui khỏi thị
trường.
Số liệu về nợ xấu bất động sản chỉ là một ví dụ. Không có số liệu chính
xác hoàn toàn. Không có dữ liệu hoàn toàn nhất quán giữa các tổ chức
khác nhau. Tuy nhiên, vênh giữa 33-35% và 4-5% thì không thể chấp nhận
được. Khuyến khích các tổ chức độc lập đưa ra (thậm chí kinh doanh) các
số liệu, những ước lượng sẽ giúp chúng ta minh bạch hơn về dữ liệu và
góp phần phát triển đất nước. Dựa trên số liệu sai khó có thể có chính
sách đúng để giải quyết các vấn đề kinh tế và xã hội.
Theo Nguyễn Quang A
(Pháp luât TPHCM)
